phiếm thần luận

Học thuật
Thân thiện
phiếm thần luận

Phiếm thần luận là một quan điểm triết học cổ xưa.

Định nghĩa
  1. Danh từ:
    • Một học thuyết triết học duy tâm: "phiếm thần luận" một học thuyết triết học khẳng định sự tồn tại của một thần linh, lực lượng thiêng liêng hoặc nguyên lý tối cao, thần linh này đồng nhất với toàn bộ vũ trụ, tự nhiên. cho rằng thần không tách biệt chính bản thân vạn vật trong trời đất.
dụ sử dụng
  • Danh từ:
    • Triết học Spinoza thường được xem một hình thức điển hình của phiếm thần luận.
    • Một số tôn giáo cổ đại những yếu tố gần với phiếm thần luận, khi họ tin rằng thần linh hiện diện trong mọi sự vật.
Các cách sử dụng nâng cao
  • "Tư tưởng phiếm thần luận": chỉ hệ thống quan điểm, tư tưởng theo chủ nghĩa phiếm thần.
    • Tư tưởng phiếm thần luận trong thơ ca trung đại thể hiện qua việc coi thiên nhiên biểu hiện của đấng tối cao.
Biến thể từ gần giống
  • Phiếm thần (tính từ/ danh từ): tính chất của phiếm thần luận; người theo thuyết phiếm thần.

    • Quan điểm phiếm thần cho rằng Chúa vũ trụ một.
  • Phiếm thần giáo (danh từ): một tôn giáo hoặc hình thức tín ngưỡng dựa trên tư tưởng phiếm thần.

Từ đồng nghĩa
  • Thuyết phiếm thần: Cách gọi khác của "phiếm thần luận".
  • Chủ nghĩa phiếm thần: Dịch từ thuật ngữ quốc tế "pantheism".
Từ trái nghĩa
  • Hữu thần luận (Theism): học thuyết tin vào một hoặc nhiều vị thần siêu việt, tách biệt sáng tạo nên vũ trụ.
  • Vô thần luận (Atheism): học thuyết phủ nhận sự tồn tại của bất kỳ thần linh nào.
  • Phiếm vũ trụ luận (Panentheism): học thuyết cho rằng thần linh thấm nhập vào vũ trụ nhưng cũng vượt lên trên , khác với sự đồng nhất hoàn toàn trong phiếm thần luận.
Thành ngữ hoặc cụm từ cố định liên quan
  • Theo thuyết phiếm thần: niềm tin hoặc tư tưởng theo phiếm thần luận.
    • Nhà triết học đó được biết đến người theo thuyết phiếm thần.
phiếm thần luận

Phiếm thần luận là một quan điểm triết học cổ xưa.

  1. Môn triết học duy tâm cho rằng một thần bao gồm tất cả vạn vật trong trời đất.